[Sao phải quá đa tình] Chương 36

Tác giả: Cúc Tử

Chuyển ngữ: Lạc Dương

♥♥♥

Chương 36

fbc124_by_saowee-d5d6r9a

~*~

Thế nhưng cuộc sống ở chung không phải lúc nào cũng ngọt ngào, bởi vì Đinh Dật phát hiện, thời gian của cô bắt đầu không đủ dùng. Chương trình học năm nay vốn đã rất nặng, cô còn phải học bù những môn chuyên ngành của năm nhất, một học kỳ phải học hai mươi chín học phần, tất cả đều là môn chính, trong đó có năm môn khoa học cơ bản, hai môn thực hành, hai môn cơ sở ngành, khiến cho Đinh Dật xưa nay tràn trề sinh lực cũng phải kêu cứu.

Thẩm Trường Đông cũng chẳng khá hơn là bao, có điều cách thức bận rộn của cậu thì hơi khác. Khai giảng được một thời gian là đến đợt bầu cử nhiệm kỳ mới của hội sinh viên, không biết có phải do nhân duyên quá tốt hay không mà cậu được bầu làm phó chủ tịch hội sinh viên đại học M sớm một năm. Vẫn chưa hết, do năm ngoái cậu đảm nhận vai chính trong một vở kịch lớn của câu lạc bộ kịch nói, tạo nên tiếng vang xa gần, chủ tịch câu lạc bộ nay đã lên năm bốn trực tiếp trao quyền cho cậu, còn nói là mấy nữ sinh cạnh tranh dữ dội quá, trao vị trí này cho ai cũng không quản lý tốt được, vì vậy quyết định để một nam sinh đảm đương, như vậy chắc sẽ không xảy ra lục đục nội bộ.

Kết quả là, bỗng chốc cả hai đều trở thành những người bận rộn. Một người chỉ khao khát đem ảnh chân dung của Cauchy, Joseph Fourier, Pierre Simon Laplace [1] dán lên đầu giường, hàng ngày nhìn vào đó tự cổ vũ bản thân, hi vọng có thể tâm linh tương thông để lý giải một cách sâu sắc các định lý của họ; một người thì phải tiếp đón rồi đưa tiễn thầy giáo trên Đoàn trường, sau đó phải dẫn dắt một trợ lý vừa mới được tuyển, còn phải bớt thời gian lao tâm khổ tứ suy tính xem vở kịch lớn năm nay sẽ giao cho ai phụ trách.

[1] Các nhà toán học người Pháp.

Cuối cùng Đinh Dật không nhìn nổi, nói với Thẩm Trường Đông: “Anh suốt ngày đi sớm về trễ như vậy cũng không ổn, bây giờ em không sao rồi, hay là anh quay trở về trường ở đi.”

Thẩm Trường Đông vừa đạp xe về đến nhà, hơi thở vẫn còn chưa ổn định, chợt nghe Đinh Dật nói thế, vẻ mặt như bị tổn thương: “Lợi dụng xong rồi, muốn đuổi anh ra khỏi nhà sao?” Cái đồ không biết suy xét này, Đinh Dật mặc kệ. Sau một thời gian sớm chiều ở chung, dần dần Đinh Dật phát hiện Thẩm Trường Đông không hề hiền lành dễ bắt nạt như trong ấn tượng ban đầu của cô, cô lập tức quyết định không thèm để ý đến những lời kêu ca đau xót của cậu.

Cô cũng có chuyện phiền lòng, đã có kết quả thi giữa kỳ, về tổng thể thì các môn khoa học cơ bản thành tích khá tốt, nhưng các môn cơ sở ngành thì chênh lệch nhiều, không thể so sánh được với thành tích các môn chuyên ngành của cô khi còn ở khoa Ô-tô. Điều này khiến cô chịu đả kích không nhỏ: rốt cuộc có nên chuyển khoa hay không? Tuy đã tự nói với bản thân rằng đã lựa chọn thì không hối hận, nhưng cô vẫn rất băn khoăn.

Thẩm Trường Đông tắm rửa xong đi vào thư phòng, trông thấy Đinh Dật nhăn mày viết báo cáo thực nghiệm, cậu không khỏi đau lòng, lấy một cốc sữa chua cho cô: “Nghỉ ngơi một lát đã, Curie nhỏ của anh.” [2]

[2] Marie Curie.

Đinh Dật cắn ống hút, mặt mày vẫn rầu rĩ ủ dột: “Anh nói xem có phải em chuyển khoa sai lầm rồi không? Khoa Ô-tô không phù hợp với nữ sinh, khoa Điện tử hình như cũng âm thịnh dương suy.”

Thẩm Trường Đông nghĩ ngợi rồi đáp: “Vậy em học Pháp luật hoặc là Ngoại ngữ đi.”

Đinh Dật kêu trời: “Anh giết em đi, em vừa mới miễn cưỡng qua được tiếng Anh cấp bốn, Pháp luật thì khỏi nói, ngày nào cũng phải gánh một đống sách như thế không điên mới lạ.”

“Vậy là em không thích chương trình học hiện tại?” Thẩm Trường Đông tiếp tục hỏi.

Đinh Dật nghiêng đầu suy nghĩ một lát: “Cũng không hẳn, thẳng thắn mà nói thì học cũng rất thú vị, nhưng mà quá bận, mệt mỏi lắm, suốt cả ngày phải ngồi học, em nghĩ chắc mình sẽ bị tổn hại cột sống.”

“Vậy đừng tự ép mình quá, một vài môn có thể bỏ qua, bài tập không làm nổi có thể tham khảo của người khác, chuyện này rất phổ biến với sinh viên.”

“Hả? Chẳng lẽ anh cũng làm như vậy à?” Đinh Dật trố mắt, cậu lại có thể dạy cô làm mấy chuyện sai trái này ư!

Thẩm Trường Đông cười nói: “Thỉnh thoảng, nhưng ngành của anh có rất nhiều môn chỉ cần học gấp rút vào cuối kỳ là qua được.”

Ra thế, học kỳ trước cậu vất vả như vậy, cuối cùng thành tích vẫn đứng đầu bảng, tiếng Anh cấp bốn cao hơn cô ba mươi điểm, tức chết mất.

Đấu tranh hồi lâu, Đinh Dật vẫn lắc đầu: “Không được, bây giờ em có nguy cơ bị tụt lại phía sau, nếu làm thế thì thà đừng vào đại học A còn hơn.” Vốn đang đứng trên đỉnh kim tự tháp, bỗng nhiên biến thành cúp học chép bài để qua kỳ thi, chỉ nghĩ đến thôi cô cũng không thể chịu được.

Còn nhớ trước kia cũng từng tự hỏi bản thân, tuổi xuân rất ngắn, thời gian đẹp nhất đều vùi đầu vào sách vở, có phải là quá đáng tiếc không? Khi ấy câu hỏi này gợi lên một cuộc thảo luận sôi nổi, có người tán thành, có người phản đối, Đinh Dật chỉ hỏi một vấn đề: “Nếu như tuổi xuân chôn vùi trong sách vở là lãng phí, vậy như thế nào mới là không lãng phí? Thời thanh xuân như thế nào mới được xem như không hối tiếc?”

Một câu hỏi lại khiến mọi người rơi vào suy tư, đúng vậy, rốt cuộc làm thế nào để trải qua thời thanh xuân? Nếu thật sự trôi qua như vậy, e là sẽ phải hối hận.

Nghĩ tới nghĩ lui, Đinh Dật quyết định học bài trước rồi nói sau, dù có thế nào, tóm lại cố gắng học tập để bồi đắp bản thân không phải là chuyện xấu, có lẽ một ngày nào đó nghĩ thông rồi, mới nhận ra mình đã không cần phải ưu sầu vì chuyện này nữa – bởi vì tuổi xuân đã bất tri bất giác trôi qua. Ngược lại chi bằng dựa theo phương pháp tính chung của Hoa La Canh [3], để thời gian suy nghĩ ấy mà làm những việc có ích, vừa cảm nhận, vừa học tập, không làm ảnh hưởng đến cả hai.

[3] Nhà toán học người Trung Quốc.

Trong lúc ngẩn ngơ, tiếng nói rành mạch của Thẩm Trường Đông vang lên bên tai: “Đã như vậy, đừng tiếp tục nghi ngờ bản thân, nếu như em không được, vậy thì còn ai có thể thành công được nữa? Anh vẫn chờ sau này em vang danh khắp thế giới, cho anh được nở mày nở mặt đây.”

Nghe giọng điệu cậu hàm chứa ý đùa vui, Đinh Dật không khỏi lườm cậu một cái: “Liên quan gì đến anh?”

Thẩm Trường Đông cười hì hì, nói: “Sao lại không liên quan, sau này em sẽ vào nhà họ Thẩm anh, chính là con dâu nhà họ Thẩm, người nhà anh vẫn đang chờ em làm vinh quang gia tộc đấy. Em xem, nếu không có Marie Curie thì bây giờ cái họ Curie chắc hẳn sẽ không nổi tiếng như vậy.”

Đinh Dật “xì” một tiếng: “Thật không biết xấu hổ, ai là con dâu nhà anh!”

Thẩm Trường Đông làm bộ khẩn thiết: “Em muốn bội tình bạc nghĩa sao? Có lẽ không được đâu.” Nói xong bắt đầu hung tợn nhào tới giở trò: “Xem ra cần phải nỗ lực hơn nữa, tránh bị thất sủng rồi vứt bỏ.”

Đinh Dật vừa cười mắng vừa né tránh, nhưng làm sao mà trốn được, tên Thẩm Trường Đông này, lúc trước thì nhã nhặn đứng đắn, phong độ nhẹ nhàng, lúc sau càng ngày càng giống lưu manh vô lại, không biết những người đẹp đại học M mà nhìn thấy bộ dạng của cậu lúc này, chắc sẽ hối hận vì đã bầu chọn cho cậu.

Đời người không như ý tám chín phần, thông minh như Thẩm Trường Đông cũng có lúc không thể làm gì được. Do thành tích xuất sắc nên nhiệm kỳ sau, Đinh Phụng Lĩnh được điều đến Bắc Kinh đảm nhiệm chức vụ tương đương, cuối cùng có thể đoàn tụ với con gái yêu quý.

Cảm nhận được giọng nói kìm nén niềm vui sướng của ba trong điện thoại, Đinh Dật vừa xúc động vừa vui, mấy tháng nữa mẹ cũng có thể về nước rồi, đến lúc đó cả nhà sẽ được đoàn tụ. Về phần Thẩm Trường Đông, cô có gan đến mấy cũng không dám tiếp tục ở chung với cậu nữa.

Trước đó đã vội vàng chuyển đồ đạc về ký túc xá rồi, chờ sau khi ba đến Bắc Kinh, Đinh Dật giúp cậu dọn dẹp nhà mới, nhận tiện lấy nốt một ít đồ dùng của mình. Cơ quan thu xếp cho ba một căn hộ hơi xa trường học, nhưng cuối tuần cô vẫn có thể về ở cùng ông.

Thẩm Trường Đông dùng thân phận con cháu hai nhà kết giao lâu năm và bạn trai của Đinh Dật để đi theo hỗ trợ, Đinh Phụng Lĩnh gặp cậu cũng rất vui, khen không ngớt lời: “Không tệ không tệ, Trường Đông gần như kế thừa tất cả ưu điểm của cha mẹ.” Thẩm Trường Đông được khen thấy hơi ngại, bèn cúi đầu lao động, tỏ ra vững vàng, chất phác.

Rất lâu rồi không gặp ba, Đinh Dật làm nũng: “Còn con thì sao? Con có kế thừa ưu điểm của ba và mẹ không?”

Đinh Phụng Lĩnh dí mũi cô, cười nói: “Con vừa lười vừa tham ăn, tính tình thì kiêu chảnh, có thể có ưu điểm gì?” Trong giọng nói chứa đầy sự yêu chiều.

Bị lép vế trước mặt Thẩm Trường Đông, Đinh Dật tức giận hét to khiến hai người đàn ông được một trận cười vui vẻ.

Cùng nhau ăn tối xong, Thẩm Trường Đông một mình quay về trường, Đinh Dật ở lại nói chuyện phiếm với ba. Sau khi hỏi han việc học tập và cuộc sống của cô, Đinh Phụng Lĩnh đổi chủ đề: “Ba không nghĩ con lại yêu đương sớm như vậy.”

Tim Đinh Dật lạc mất một nhịp, cuối cùng nó vẫn phải đến. Do nhiều nguyên nhân, cô vẫn chưa nói với ba chuyện ở chung với Thẩm Trường Đông, sau khi gặp hai vợ chồng bác Thẩm, cô nghĩ quan hệ của họ với ba tốt như vậy, chắc chắn đã nói cho ba biết rồi, cho nên cô trốn được thì cứ trốn, chưa bao giờ đi sâu vào chuyện yêu đương, bởi vì từ nhỏ cô và ba có một khoảng cách nhất định, cô cảm thấy khó có thể mở miệng nhắc đến chuyện này.

Hôm nay khi gặp Thẩm Trường Đông, ông cười rất hiền từ, cũng không có vẻ giật mình, cho nên Đinh Dật vốn đã yên tâm, không ngờ khi chỉ còn hai cha con ông lại đột nhiên nói một câu như vậy, theo phản xạ tự nhiên, cô hỏi lại: “Sao thế ạ, ba cảm thấy Thẩm Trường Đông có vấn đề gì sao?”

Đinh Phụng Lĩnh thở dài: “Trường Đông là đứa trẻ mà ba đã chứng kiến nó lớn lên, có thể có vấn đề gì? Ba chỉ quan tâm đến việc chứ không quá suy xét đến người, ba cảm thấy các con bây giờ xác định quan hệ thì hơi sớm, bác Thẩm gái của con còn nói với ba là muốn đính hôn trước, ba không đồng ý.”

Bác Thẩm gái thật là nóng vội quá, Đinh Dật đỏ mặt: “Bọn con vẫn còn là sinh viên mà, đính hôn gì chứ.”

Đinh Phụng Lĩnh liền nói: “Đó chính là điểm quan trọng, với tư chất của con và Trường Đông, chắc hẳn sẽ không chỉ học mỗi đại học là xong, hai đứa một học xã hội, một học tự nhiên, con đường phát triển sau này cũng hoàn toàn khác nhau, có quá nhiều khả năng, quyết định chuyện gì quá sớm sợ rằng sau này các con sẽ hối hận.”

Đinh Dật lại không nghĩ như vậy, có ai nói phải làm cùng ngành thì mới được ở bên nhau đâu.

Đinh Phụng Lĩnh lại nói: “Thôi được, thế sự khó lường, biết đâu các con có thể thuận buồm xuôi gió, chỉ e đến lúc đó sẽ phải có một người nhượng bộ.” Là ông bất công, ông không muốn con gái mình phải chịu thiệt thòi, nhưng Thẩm Trường Đông cũng là người xuất sắc, ai có thể nỡ lòng bắt cậu chịu thiệt. Có điều chẳng ai có thể biết chắc được tương lai, con cháu sẽ có phúc của con cháu, cứ tùy theo ý chúng thôi.

Gần hai năm sau, Đinh Dật mới thực sự hiểu được những lời này của ba. Trong thời gian này, với nỗ lực không ngừng, cuối cùng cô đã đạt được tiến triển đột phá trong các môn chuyên ngành, kết thúc năm hai, cũng như đại đa số các bạn học trong khoa, cô chuẩn bị thi GRE và TOEFL [4].

[4] GRE (Graduate Record Examinations) là một trong những kỳ thi nổi tiếng nhất trên thế giới trong lãnh vực xét điều kiện nhập học sau đại học (Master hoặc PhD).

TOEFL (Test Of English as a Foreign Language) là bài thi được tiêu chuẩn hóa nhằm đánh giá khả năng thông thạo của người học và người sử dụng tiếng Anh (Mĩ).

Nhưng tiếng Anh của cô quá kém, may là mẹ đã học xong và về nước, việc nhà và sinh hoạt cá nhân của cô đều có người quản lý, trong kỳ nghỉ hè, cô bắt đầu ôn luyện theo cường độ cao của Tân Đông Phương [5].

[5] Một trường đào tạo bằng tiếng Anh.

Thẩm Trường Đông về nhà được vài ngày lại phải quay về Bắc Kinh, thấy cô mụ mị trong đống sách ôn luyện, cậu hỏi: “Em quyết định muốn xuất ngoại sao?” Đinh Dật ngẩng đầu: “Chưa thể khẳng định, bởi vì em phát hiện tiếng Anh của mình hiện giờ không phải kém bình thường, nếu như xin được học bổng thì chắc sẽ đi.”

Thẩm Trường Đông cười tự giễu: “Ngành này của anh, ra nước ngoài căn bản là vô dụng, nói gì đến học bổng.” Đinh Dật ngẫm nghĩ, đáp: “Cũng đúng, nhưng anh ở trong nước sẽ có cơ hội phát triển.” Đại học M ít nam sinh, nam sinh ưu tú lại càng ít, với thành tích vượt trội và lý lịch xuất sắc của cậu, tìm được việc tốt dễ như trở bàn tay.

Thẩm Trường Đông trầm giọng hỏi: “Em muốn xuất ngoại, lại muốn anh ở trong nước?” Đinh Dật thấy vẻ mặt cậu không vui, vội vàng nói: “Không phải như vậy, em có ra nước ngoài được hay không vẫn chưa xác định, vả lại, anh cũng có thể cùng đi mà.”

Thẩm Trường Đông vẫn còn giận: “Anh đi như thế nào? Dùng tiền mồ hôi nước mắt của ba mẹ mà đi sao, hay là làm F2 của em?” [6]

[6] F1 là visa đi Mỹ của du học sinh bình thường, F2 là visa của người thân đi kèm với F1. Ở đây ý chỉ Thẩm Trường Đông ăn bám Đinh Dật.

Để Thẩm Trường Đông đi cùng, đúng là Đinh Dật chưa từng nghĩ đến, ôi chao, bình thường chỉ nghe nói các nam sinh sắp du học đi xem mặt để lấy vợ, sau đó đưa ra nước ngoài cùng. Nhìn sắc mặt Thẩm Trường Đông đã biến thành màu đen, Đinh Dật không dám nghĩ ngợi lung tung nữa, vội vàng nghiêm túc nói: “Sao lại thế, chúng ta sẽ thi cùng nhau, tiếng Anh của anh tốt như vậy, không biết chừng là anh xin học bổng cho em đi cùng ấy chứ.”

Nhớ năm nay có một anh sinh viên năm bốn giành được học bổng 75% của Học viện thương mại London, Thẩm Trường Đông quyết định ngoan ngoãn ôn tập cùng cô, sau đó cùng nhau đi thi, mặc dù cơ hội rất nhỏ nhưng vẫn có hi vọng.

Ngày nào cũng chạy qua chạy lại giữa trung tâm Tân Đông Phương, phòng tự học và ký túc xá, mỗi ngày ngủ chưa được năm tiếng đồng hồ, cầm cự được nửa tháng, đến khi chồng sách ôn luyện đã cao gấp năm lần, môn thực hành trong kỳ hè của Đinh Dật lại bắt đầu, không thể không quay trở về trường đi học song song.

Trong lúc ngồi trước máy tính, đột nhiên không biết cos là gì, cô bỗng ngây người. Nửa tháng học tiếng Anh ma quỷ khiến cho cô quên sạch các ký hiệu toán học và dữ liệu của ngành.

Thân là đầy tớ của ai đó, Thẩm Trường Đông trước tiên mạo hiểm bản thân, tham gia kỳ thi khổ sở của đế quốc mỹ thiết lập tại Trung Quốc, thi xong, lúc đang muốn báo cáo kinh nghiệm cho “lãnh đạo” thì phát hiện, nữ lãnh đạo đang ngây người, vẻ mặt mờ mịt, nhìn thấy cậu thì bỗng nói một câu không đầu không đuôi: “Em bỏ cuộc.”

Thẩm Trường Đông cũng mờ mịt: “Cái gì cơ?”

Đột nhiên Đinh Dật tỉnh táo lên rất nhiều, cao giọng nói: “Em từ bỏ thi GRE, nước Mỹ chết tiệt, thấy tiếng Anh người ta không tốt mà còn đặt ra kỳ thi khó như vậy, không thèm nữa!”

Bỏ được bỏ được, có “bỏ” thì mới có “được”, nếu không bỏ mà lúc nào cũng chỉ muốn được, không ngại làm những việc mà mình không am hiểu, thì cho dù có được như ý nguyện, không biết chừng còn mất đi những thứ quan trọng hơn. Bởi vậy, bây giờ Đinh Dật quyết định từ bỏ, có lẽ đây là một quyết định thiếu lý trí, có lẽ nhiều năm về sau cô sẽ hối hận, nhưng bây giờ, cô quyết định cứ làm như vậy.

Thẩm Trường Đông thở dài trong lòng, ngoài mặt vẫn cười tỏ vẻ ủng hộ, cậu vừa thi xong được điểm gần tối đa, bây giờ cũng quyết định không cần phải nói cho cô nữa.

Hết chương 36

Categories: 5. Sao phải quá đa tình | 1 Phản hồi

Điều hướng bài viết

One thought on “[Sao phải quá đa tình] Chương 36

  1. Ước gì có a thanh mai trúc mã như vậy, hic hic.

I got a message for you...

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

%d bloggers like this: